赤壁

宋代 岳珂
周郎二十四年少,盖世功名随一燎。 亲提三万走曹瞒,不以敌勍恨兵少。 豫州失匕已胆折,一日目明惊二妙。 最怜黄盖不知名,吏士相从倚营啸。 阿奴火攻本无策,破竹自繇人不料。 贪降纳侮理固宜,泥淖华容几尽剿。 西来行师有绝地,毋乃重诒千古笑。 镞湛纵是差可认,鼎峙讵关谋所召。 二乔春锁何足言,从此天光遂分耀。 我闻汉贼久染指,奋毒摇牙噬江表。 八荒囊括岂复遗,一蹙吴宫已为沼。 当时乘胜下部骑,考地当居楚南徼。 蒙冲逆斗须上流,揖寇那容越津要。 武昌霸基跬步耳,肯使国畿纷戟旐。 坡仙访古特寓意,横槊雄姿谁与吊。 故将异地眩疑辞,政恐因讹启讥诮。 沧浪六月卷晴雪,历历江山人物眇。 崩空乱石今几存,仿佛栖巢尚惊鸟。 夜深刁斗声四发,星斗满空群籁悄。 便须唤起紫绮裘,孤鹤南天楚江晓。
zhōu láng èr shí nián shào   gài shì gōng míng suí liáo  
qīn sān wàn zǒu cáo mán   qíng hèn bīng shǎo  
zhōu shī dǎn zhé   míng jīng èr miào  
zuì lián huáng gài zhī míng   shì xiāng cóng yíng xiào  
ā huǒ gōng běn   zhú yóu rén liào  
tān jiàng   nào huá róng jǐn jiǎo  
西 lái xíng shī yǒu jué   nǎi zhòng qiān xiào  
zhàn zòng shì chā rèn   dǐng zhì guān móu suǒ zhào  
èr qiáo chūn suǒ yán   cóng tiān guāng suì fēn yào 耀  
wén hàn zéi jiǔ rǎn zhǐ   fèn yáo shì jiāng biǎo  
huāng náng kuò   gōng wèi zhǎo  
dāng shí chéng shèng xià   kǎo dāng chǔ nán jiǎo  
méng chōng dòu shàng liú   kòu róng yuè jīn yào  
chāng kuǐ ěr   kěn shǐ 使 guó fēn zhào  
xiān fǎng 访   héng shuò xióng 姿 shuí diào  
jiāng xuàn   zhèng kǒng yīn é qiào  
cāng làng liù yuè juǎn qíng xuě   jiāng shān rén miǎo  
bēng kōng luàn shí jīn cún   fǎng 仿 cháo shàng jīng niǎo  
shēn diāo dǒu shēng   xīng dǒu mǎn kōng qún lài qiāo  
biàn 便 huàn qiú   nán tiān chǔ jiāng xiǎo