车中追作登至喜亭望三江口

近现代 卢青山
登亭顿觉天地矮,随我至者长风快。浮云逐逐群相趋,商量作雨如花大。 左右两山手可持,眼底黄流去何迈。向前三水汇以融,从此平铺收万派。 古人出蜀错死生,至此身家始无碍;故作斯亭志其喜,死里生还真望外。 古人之亭今尚生,古人终死不我待;朝夕千秋孰短长,伫立穷思不得解。 有鸟有鸟来惊吾,跃立我肩声嘒嘒。细听犹似古人诗,一年年诵千年在。 我欲一问鸟已飞,渐飞渐杳没江霭。长江东走不稍休,目光尽处即沧海。
dēng tíng dùn jué tiān ǎi   suí zhì zhě cháng fēng kuài yún zhú zhú qún xiāng   shāng liáng zuò huā
zuǒ yòu liǎng shān shǒu chí   yǎn huáng liú mài xiàng qián sān shuǐ huì róng   cóng píng shōu wàn pài
rén chū shǔ cuò shēng   zhì shēn jiā shǐ ài   zuò tíng zhì   shēng huán zhēn wàng wài
rén zhī tíng jīn shàng shēng   rén zhōng dài   zhāo qiān qiū shú duǎn cháng   zhù qióng de jiě
yǒu niǎo yǒu niǎo lái jīng   yuè jiān shēng huì huì tīng yóu shì rén shī   nián nián sòng qiān nián zài
wèn niǎo fēi   jiàn fēi jiàn yǎo méi jiāng ǎi cháng jiāng dōng zǒu shāo xiū   guāng jǐn chù cāng hǎi