车遥遥

元代 刘永之
车遥遥,行渐远,男儿徇名不计返。前年客邯郸,去年出秦关。 今年驱车复入燕,燕城巍巍十二门,龙楼凤阁起中间。 大道通衢容九轨,狭邪岐路相钩连。壮哉佳丽地,王气若浮烟。 四海为一家,天下方晏然。列侯皆藉先人业,丞相偏蒙太后怜。 兄弟几人乘画毂,父子七叶珥貂蝉。贵者自复贵,贱者自复贱。 剧辛乐毅徒为尔,奇谋异画不得荐。翔风吹沙欺黑貂,拔剑愤叹起晨朝。 上林三月花正满,帐饮东都攀柳条。金尊酒尽客言别,扬鞭复驾车遥遥。 车遥遥,向何许,千里行行至单父。因从鲁诸生,横经折今古。 束带缨儒冠,折节耽文事。十载芸窗自读书,人言词赋比相如。 高车大马消散尽,寂寞衡门驾鹿车。
chē yáo yáo   xíng jiàn yuǎn   nán ér xùn míng fǎn qián nián hán dān   nián chū qín guān    
jīn nián chē yàn   yàn chéng wēi wēi shí èr mén   lóng lóu fèng zhōng jiān  
dào tōng róng jiǔ guǐ   xiá xié xiāng gōu lián zhuàng zāi jiā wáng   ruò yān    
hǎi wèi jiā   tiān xià fāng yàn rán liè hóu jiē xiān rén chéng   xiàng piān méng tài hòu lián    
xiōng rén chéng huà   ěr diāo chán guì zhě guì jiàn   zhě jiàn    
xīn yuè wéi ěr   móu huà jiàn xiáng fēng chuī shā hēi diāo   jiàn fèn tàn chén cháo    
shàng lín sān yuè huā zhèng mǎn   zhàng yǐn dōng dōu pān liǔ tiáo jīn zūn jiǔ jǐn yán bié yáng   biān jià chē yáo yáo    
chē yáo yáo   xiàng   qiān xíng xíng zhì shàn yīn cóng zhū shēng héng   jīng shé jīn    
shù dài yīng guān   zhé jié dān wén shì shí zài yún chuāng shū rén   yán xiàng    
gāo chē xiāo sàn jìn   héng mén jià 鹿 chē