车遥遥

唐代 胡曾
自从车马出门朝,便入空房守寂寥。玉枕夜残鱼信绝, 金钿秋尽雁书遥。脸边楚雨临风落,头上春云向日销。 芳草又衰还不至,碧天霜冷转无憀.
cóng chē chū mén cháo   biàn 便 kōng fáng shǒu liáo zhěn cán xìn jué  
jīn diàn qiū jǐn yàn shū yáo liǎn biān chǔ lín fēng luò   tóu shàng chūn yún xiàng xiāo
fāng cǎo yòu shuāi hái zhì   tiān shuāng lěng zhuǎn liáo   .