晨坐斋中偶而成咏

唐代 张九龄
寒露洁秋空,遥山纷在瞩。孤顶乍修耸,微云复相续。 人兹赏地偏,鸟亦爱林旭。结念凭幽远,抚躬曷羁束。 仰霄谢逸翰,临路嗟疲足。徂岁方暌携,归心亟踯躅。 休闲倘有素,岂负南山曲。
hán jié qiū kōng   yáo shān fēn zài zhǔ dǐng zhà xiū sǒng   wēi yún xiāng
rén shǎng piān   niǎo ài lín jié niàn píng yōu yuǎn   gōng shù
yǎng xiāo xiè hàn   lín jiē suì fāng kuí xié   guī xīn zhí zhú
xiū xián tǎng yǒu   nán shān