晨坐寓兴

唐代 权德舆
清晨坐虚斋,群动寂未喧。泊然一室内,因见万化源。 得丧心既齐,清净教益敦。境来每自惬,理胜或不言。 亭柯见荣枯,止水知清浑。悠悠世上人,此理法难论。
qīng chén zuò zhāi   qún dòng wèi xuān rán shì nèi   yīn jiàn wàn huà yuán
de sàng xīn   qīng jìng jiào dūn jìng lái měi qiè   shèng huò yán
tíng jiàn róng   zhǐ shuǐ zhī qīng hún yōu yōu shì shàng rén   nán lùn