陈尊宿赞

宋代 释德洪
云门临济,一龙一夔。嗣存参运,皆公使之。丛林米岭,众不满百。 佥一典客,觉有难色。即袖手去,古寺閒房。织屦养母,自含其光。 钦其遗风,秋满须发。唯不少贬,是真宏法。
yún mén lín   lóng kuí cún cān yùn jiē   gōng shǐ zhī 使 cóng lín lǐng zhòng   mǎn bǎi      
qiān diǎn   jué yǒu nán xiù shǒu   xián fáng zhī yǎng hán   guāng      
qīn fēng   qiū mǎn wéi shǎo biǎn shì   zhēn hóng