尘异广慈呈对雪诗用韵和之

明代 释函是
白昼亭亭日渐沦,川原如醉净行尘。旧时草树全无色,一夕江山尽变银。 流水不知溪远近,随风先见石嶙峋。几翻緌繣长空在,耐得深寒景倍真。
bái zhòu tíng tíng jiàn lún   chuān yuán zuì jìng xíng chén jiù shí cǎo shù quán   jiāng shān jǐn biàn yín    
liú shuǐ zhī yuǎn jìn   suí fēng xiān jiàn shí lín xún fān ruí huà cháng kōng zài nài   shēn hán jǐng bèi zhēn