陈兴宗和示耳聋诗颇佳再次其韵

宋代 李纲
天公有眸子,犹把明河洗。况我聪与明,听乐而视礼。 是心有天游,神用寄双耳。良哉观世音,圆通端自此。 世人竭耳力,所听不踰里。闻性含虚空,物蔽乃为宄。 区区假药医,不若求诸己。虚室既生白,吉祥自止止。 潇洒隐圃翁,灵台湛如水。须识本来人,莫认贼为子。
tiān gōng yǒu móu zi   yóu míng kuàng cōng míng tīng   ér shì    
shì xīn yǒu tiān yóu   shén yòng shuāng ěr liáng zāi guān shì yīn yuán   tōng duān    
shì rén jié ěr   suǒ tīng wén xìng hán kōng   nǎi wèi guǐ    
jiǎ yào   ruò qiú zhū shì shēng bái   xiáng zhǐ zhǐ    
xiāo yǐn wēng   líng tái zhàn shuǐ shí běn lái rén   rèn zéi wéi