晨兴

元代 刘崧
晨兴理短发,日晏闻儿咿。老妻向我言,何以具晨炊。 畦蔬委霜雪,采摭无馀遗。年丰乏储粟,矧此丧乱时。 忽闻剥啄声,谓有好客来。弃置出迎客,兀坐方哦诗。 中有至乐者,相视亦解颐。乌能累妻子,戚戚忧寒饥。
chén xīng duǎn   yàn wén ér lǎo xiàng yán   chén chuī
shū wěi shuāng xuě   cǎi zhí nián fēng chǔ   shěn sāng luàn shí
wén zhuó shēng   wèi yǒu hào lái zhì chū yíng   zuò fāng ó shī
zhōng yǒu zhì zhě   xiāng shì jiě néng lèi   yōu hán