陈献可宋孝先万孝杰夏伯虎和诗复用前韵

宋代 王十朋
准拟重阳会诗酒,手种菊花凡数亩。佳节相逢俱可人,一一篇章堪适口。 扬庭酝籍更清新,晋宋间人颜谢友。舜卿词源浩万斛,下笔惊人风雨吼。 季梁萧洒诗如人,飘然自是风骚手。用之年少富文墨,日出珠玑不论斗。 诚叔思深希仲逸,齐驱未识谁先后。老朽那能敌年少,胸中空洞嗟无有。 张我三军得数子,造物遗予非不厚。明年秋战岂无人,云梦定须吞八九。
zhǔn chóng yáng huì shī jiǔ   shǒu zhǒng huā fán shù jiā jié xiāng féng rén   piān zhāng kān shì kǒu    
yáng tíng yùn gèng qīng xīn   jìn sòng jiān rén yán xiè yǒu shùn qīng yuán hào wàn xià   jīng rén fēng hǒu    
liáng xiāo shī rén   piāo rán shì fēng sāo shǒu yòng zhī nián shào wén   chū zhū lùn dòu    
chéng shū shēn zhòng   wèi shí shuí xiān hòu lǎo xiǔ néng nián shào xiōng   zhōng kōng dòng jiē yǒu    
zhāng sān jūn shù zi   zào fēi hòu míng nián qiū zhàn rén yún   mèng dìng tūn jiǔ