陈同甫抱膝斋二首

宋代 叶适
音骇则难听,问骇则难答。 我欲终言之,复恐来蹲沓。 培风鹏未高,弱水海不纳。 匹夫负独志,经史考离合。 手捩二千年,柔条起衰飒。 念列傥天回,意大须事匝。 偶然不施用,甘尽斋中榻。 宁为楚人弓,亡矢任挽踏。 莫作隋侯珠,弹射坠埃壒。
yīn hài nán tīng   wèn hài nán  
zhōng yán zhī   kǒng lái dūn  
péi fēng péng wèi gāo   ruò shuǐ hǎi  
zhì   jīng shǐ kǎo  
shǒu liè èr qiān nián   róu tiáo shuāi  
niàn liè tǎng tiān huí   shì  
ǒu rán shī yòng   gān jǐn zhāi zhōng  
níng wèi chǔ rén gōng   wáng shǐ rèn wǎn  
zuò suí hóu zhū   tán shè zhuì āi ài