陈天成诗多和东坡韵兹因寄喜雨诗走笔谢之

宋代 楼钥
一春垂垂困多雨,虽曰如膏反成苦。 自知潦后必成旱,果见晴天雨黄土。 连旬不雨已叹嗟,涤涤山川云不吐。 未闻鹁鸠鸣屋角,但有蚊蝇争振羽。 一梅无望望重梅,旱魃为妖无术御。 閒居忧国徯云霓,夜夜三星正当户。 君王侧身叹凉德,云汉之诗无愧古。 避殿减膳率以躬,己责纵囚真有补。 史君精祷尽诚意,千里归心称杜母。 四郊神物招螉蜒,所在疲氓加手抚。 风伯在今诚可讼,已闻石燕空中舞。 时时小雨慰人心,渴瓦流膏仅儿乳。 传言望日当通济,老巫已得灵神语。 霈然三日果应期,靡神不举谁为主。 河流顿已复旧痕,良苗喜见兴南亩。 中宵愁念不成梦,摩挲便腹眠清午。 从今一饱便可望,坻京行见曾孙庾。 陈侯忽就舂容篇,径遣长须入城府。 叹君健笔今已老,不草敕书招赞普。 坡翁相去已百年,时出新诗追步武。
chūn chuí chuí kùn duō   suī yuē gāo fǎn chéng  
zhī lǎo hòu chéng hàn   guǒ jiàn qíng tiān huáng  
lián xún tàn jiē   shān chuān yún  
wèi wén jiū míng jiǎo   dàn yǒu wén yíng zhēng zhèn  
méi wàng wàng zhòng méi   hàn wèi yāo shù  
xián yōu guó yún   sān xīng zhèng dàng  
jūn wáng shēn tàn liáng   yún hàn zhī shī kuì  
diàn 殿 jiǎn shàn gōng   zòng qiú zhēn yǒu  
shǐ jūn jīng dǎo jǐn chéng   qiān guī xīn chēng  
jiāo shén zhāo wēng yán   suǒ zài méng jiā shǒu  
fēng zài jīn chéng sòng   wén shí yàn kōng zhōng  
shí shí xiǎo wèi rén xīn   liú gāo jǐn ér  
chuán yán wàng dāng tōng   lǎo líng shén  
pèi rán sān guǒ yìng   shén shuí wéi zhǔ  
liú dùn jiù hén   liáng miáo jiàn xīng nán  
zhōng xiāo chóu niàn chéng mèng   biàn 便 mián qīng  
cóng jīn bǎo biàn 便 wàng   chí jīng xíng jiàn zēng sūn  
chén hóu jiù chōng róng piān   jìng qiǎn cháng chéng  
tàn jūn jiàn jīn lǎo   cǎo chì shū zhāo zàn  
wēng xiāng bǎi nián   shí chū xīn shī zhuī