陈所翁子雷岩画龙

元代 刘诜
所翁画龙妙天下,墨水千江醉倾泻。天地变色草木寒,霆电交作昼为夜。 阴风萧萧出空庭,天落黄金壁间挂。前身是龙身不知,龙来与语相娱嬉。 岁饥乖龙不肯起,画龙夜出行雨归。不知雨到几千里,但见绡素濡淋漓。 所翁丹成驾龙去,雷岩传家有奇趣。蜿蜒半幅浩欲动,鳞鬣槎牙攫云雾。 轩窗怒涛声汹歘,箧笥夜光亚春吐。嗟哉雷岩今亦仙,此龙神妙不再睹。 谁能久藏系金柅,雷公绕柱窥囊楮。只今春风急雨日夜多,便恐一日飞去骧天河。
suǒ wēng huà lóng miào tiān xià   shuǐ qiān jiāng zuì qīng xiè tiān biàn cǎo hán tíng   diàn jiāo zuò zhòu wèi    
yīn fēng xiāo xiāo chū kōng tíng   tiān luò huáng jīn jiān guà qián shēn shì lóng shēn zhī lóng   lái xiāng    
suì guāi lóng kěn   huà lóng chū xíng guī zhī dào qiān dàn   jiàn xiāo lín    
suǒ wēng dān chéng jià lóng   léi yán chuán jiā yǒu wān yán bàn hào dòng lín   liè chá jué yún    
xuān chuāng tāo shēng xiōng   qiè guāng chūn jiē zāi léi yán jīn xiān   lóng shén miào zài    
shuí néng jiǔ cáng jīn   léi gōng rào zhù kuī náng chǔ zhī jīn chūn fēng duō biàn   kǒng 便 fēi xiāng tiān