陈顺之灵壁石砚山

宋代 楼钥
名画法书环四壁,中有米家真宝石。 群峰森耸外涧流,他物虽奇敢争席。 旧属半山老仙人,佛印乞之如乞邻。 阿章有力负之走,一时攘取成纷纶。 此石天然非琢磨,是时有水生岩阿。 至今研池尚余润,岁月既久惜不多。 几年徒见士夫说,一旦喜看形偃月。 傍连玉立两於菟,主人照映冰壶澈。 陈侯之富可敌国,会有宝光惊四塞。 呼童吸尽研中水,更为轻翻玩奇刻。 不堪回首江南李,空唱多愁似春水。 不如此石千载传,玉砌雕新装等糠秕。 宝晋得之真不易,身后宁知亦轻弃。 只今传玩知几人,当日琐窗空自秘。 端歙争名南北部,勿向雷门扬布鼓。 相台渴瓦更不须,只合觚稜荫风雨。
míng huà shū huán   zhōng yǒu jiā zhēn bǎo shí  
qún fēng sēn sǒng wài jiàn liú   suī gǎn zhēng  
jiù shǔ bàn shān lǎo xiān rén   yìn zhī lín  
ā zhāng yǒu zhī zǒu   shí rǎng chéng fēn lún  
shí tiān rán fēi zhuó   shì shí yǒu shuǐ shēng yán ē  
zhì jīn yán chí shàng rùn   suì yuè jiǔ duō  
nián jiàn shì shuō   dàn kàn xíng yǎn yuè  
bàng lián liǎng   zhǔ rén zhào yìng bīng chè  
chén hóu zhī guó   huì yǒu bǎo guāng jīng sài  
tóng jìn yán zhōng shuǐ   gèng wéi qīng fān wán  
kān huí shǒu jiāng nán   kōng chàng duō chóu shì chūn shuǐ  
shí qiān zǎi chuán   diāo xīn zhuāng děng kāng  
bǎo jìn zhī zhēn   shēn hòu níng zhī qīng  
zhī jīn chuán wán zhī rén   dāng suǒ chuāng kōng  
duān shè zhēng míng nán běi   xiàng léi mén yáng  
xiāng tái gèng   zhī léng yīn fēng