陈氏童子草书歌

唐代 皎然
书家孺子有奇名,天然大草令人惊。僧虔老时把笔法, 孺子如今皆暗合。飙挥电洒眼不及,但觉毫端鸣飒飒。 有时作点险且能,太行片石看欲崩。偶然长掣浓入燥, 少室枯松欹不倒。夏室炎炎少人欢,山轩日色在阑干。 桐花飞尽子规思,主人高歌兴不至。浊醪不饮嫌昏沈, 欲玩草书开我襟。龙爪状奇鼠须锐,水笺白皙越人惠。 王家小令草最狂,为予洒出惊腾势。
shū jiā yǒu míng   tiān rán cǎo lìng rén jīng sēng qián lǎo shí  
jīn jiē àn biāo huī diàn yǎn   dàn jué háo duān míng
yǒu shí zuò diǎn xiǎn qiě néng   tài xíng piàn shí kàn bēng ǒu rán zhǎng chè nóng zào  
shǎo shì sōng dǎo xià shì yán yán shǎo rén huān   shān xuān zài lán gān
tóng huā fēi jìn guī   zhǔ rén gāo xīng zhì zhuó láo yǐn xián hūn shěn  
wán cǎo shū kāi jīn lóng zhǎo zhuàng shǔ ruì   shuǐ jiān bái yuè rén huì
wáng jiā xiǎo lìng cǎo zuì kuáng   wèi chū jīng téng shì