陈卿又和三首而仲通判亦三作严教授再赋皆有见及语予不可以无言故复次韵

宋代 曾几
官属邃中书,朝班高太府。陈卿棹臂去,偃仰一茅宇。 临池看鱼乐,坐树听鸟语。脩竹手所栽,薪萌争上土。 天开重新运,圣作万物睹。会合如风云,吹嘘者龙虎。 陈卿落闲处,问孰与为伍。毛颖传中人,渠侬适成五。 诗章出咳唾,流派考宗祖。仲严更献酬,胸次非小户。 览观不暇给,烂若花药圃。可畏韵险艰,浮梁袅相拄。
guān shǔ suì zhōng shū   cháo bān gāo tài chén qīng zhào yǎn   yǎng máo    
lín chí kàn   zuò shù tīng niǎo xiū zhú shǒu suǒ zāi xīn   méng zhēng shàng    
tiān kāi chóng xīn yùn   shèng zuò wàn huì fēng yún chuī   zhě lóng    
chén qīng luò xián chǔ   wèn shú wéi máo yǐng chuán zhōng rén   nóng shì chéng    
shī zhāng chū tuò   liú pài kǎo zōng zhòng yán gēng xiàn chóu xiōng   fēi xiǎo    
lǎn guān xiá gěi   làn ruò huā yào wèi yùn xiǎn jiān   liáng niǎo xiāng zhǔ