陈情献江西李常侍五首

唐代 许棠
二十二三年,游秦复滞燕。徒陪群彦后,自苦此生前。 径折啼猿树,岩荒喷月泉。东堂曾受荐,垂白志犹坚。 淅淅复栖栖,人间只自迷。终年愁远道,到老去何蹊。 始见红叶落,又闻黄鸟啼。不因趋大旆,谁肯暂提携。 童蒙即苦辛,未识杏园春。谩倚无为日,还成不偶人。 乡程长恨远,旅梦亦愁贫。天地虽云广,殊难寄此身。 春闱久已滞,秋赋又逢停。选士疑长阻,伤时自不宁。 秦城还逐梦,楚徼影随形。此去吟虽苦,何人更肯听。 孤立时全塞,求名势转难。身多离下国,分合阻长安。 越鸟啼春早,蛮花送雨寒。丘门沾顾重,未别欲阑干。
èr shí èr sān nián   yóu qín zhì yàn péi qún yàn hòu   shēng qián
jìng zhé yuán shù   yán huāng pēn yuè quán dōng táng céng shòu jiàn   chuí bái zhì yóu jiān
  rén jiān zhī zhōng nián chóu yuǎn dào   dào lǎo
shǐ jiàn hóng luò   yòu wén huáng niǎo yīn pèi   shuí kěn zàn xié
tóng méng xīn   wèi shí xìng yuán chūn mán wéi   hái chéng ǒu rén
xiāng chéng cháng hèn yuǎn   mèng chóu pín tiān suī yún guǎng 广   shū nán shēn
chūn wéi jiǔ zhì   qiū yòu féng tíng xuǎn shì zhǎng   shāng shí níng
qín chéng hái zhú mèng   chǔ jiǎo yǐng suí xíng yín suī   rén gèng kěn tīng
shí quán sāi   qiú míng shì zhuǎn nán shēn duō xià guó   fēn cháng ān
yuè niǎo chūn zǎo   mán huā sòng hán qiū mén zhān zhòng   wèi bié lán gān