陈情上李景让大夫

唐代 刘得仁
一被浮名误,旋遭白发侵。裴回恋明主,梦寐在秋岑。 遇物唯多感,居常只是吟。待时钳定口,经事压低心。 辛苦文场久,因缘戚里深。老迷新道路,贫卖旧园林。 晴赏行闻水,宵棋坐见参。龟留闲去问,僧约偶来寻。 望喜潜凭鹊,娱情愿有琴。此生如遂意,誓死报知音。 上德怜孤直,唯公拔陆沉。丘山恩忽被,蝼蚁力难任。 作鉴明同日,听言重若金。从兹更无限,翘足俟为霖。
bèi míng   xuán zāo bái qīn péi huí liàn míng zhǔ   mèng mèi zài qiū cén
wéi duō gǎn   cháng zhǐ shì yín dài shí qián dìng kǒu   jīng shì xīn
xīn wén chǎng jiǔ   yīn yuán shēn lǎo xīn dào   pín mài jiù yuán lín
qíng shǎng xíng wén shuǐ   xiāo zuò jiàn cān guī liú xián wèn   sēng yuē ǒu lái xún
wàng qián píng què   qíng yuàn yǒu qín shēng suì   shì bào zhī yīn
shàng lián zhí   wéi gōng chén qiū shān ēn bèi   lóu nán rèn
zuò jiàn míng tóng   tīng yán zhòng ruò jīn cóng gèng xiàn   qiáo wèi lín