晨起登寺阁前山为雾覆微露山麓宛如平远偶书

宋代 张嵲
日出雾犹重,微茫认山麓。 远目疑可穷,澶漫如夷陆。 韶序日已深,时禽啭幽谷。 青林不受春,景气润修竹。 日晴烟光乱,风澹水容渌。 闽岭农事初,荒泉被山曲。 耒耜没深泥,凫鸭讙相逐。 躬耕记往年,遭乱成羇束。 故园隔山河,桑柘犹在目。 丘陇谅荒芜,春归惟灌木。 囚拘怆兹晨,傥徉悲前躅。 缘情固攀援,理会何桎梏。 且寄终日閒,玩此春苗绿。
chū yóu zhòng   wēi máng rèn shān  
yuǎn qióng   chán màn  
sháo shēn   shí qín zhuàn yōu  
qīng lín shòu chūn   jǐng rùn xiū zhú  
qíng yān guāng luàn   fēng dàn shuǐ róng  
mǐn lǐng nóng shì chū   huāng quán bèi shān  
lěi méi shēn   huān xiāng zhú  
gōng gēng wǎng nián   zāo luàn chéng shù  
yuán shān   sāng zhè yóu zài  
qiū lǒng liàng huāng   chūn guī wéi guàn  
qiú chuàng chén   tǎng yáng bēi qián zhú  
yuán qíng pān yuán   huì zhì  
qiě zhōng xián   wán chūn miáo 绿