晨起

宋代 陆游
齿豁不可补,发脱无由栽,清晨明镜中,老色苍然来。 余年亦自惜,未忍付酒杯。 抽架取我书,危坐阖复开。 万世见唐尧,夔龙获亲陪。 寥寥三千年,气象挽可回。 岂以七尺躯,顾受世俗哀?道在无不可,廊庙均蒿莱。
chǐ 齿 huō   tuō yóu zāi   qīng chén míng jìng zhōng   lǎo cāng rán lái  
nián   wèi rěn jiǔ bēi  
chōu jià shū   wēi zuò kāi  
wàn shì jiàn táng yáo   kuí lóng huò qīn péi  
liáo liáo sān qiān nián   xiàng wǎn huí  
chǐ   shòu shì āi   dào zài   láng miào jūn hāo lái