晨起

宋代 陆游
孤梦忽自惊,小窗初送明。 珍禽语庭树,可爱不知名。 向者事宦游,尘土过半生;传呼束带出,冬冬尚残更。 山居虽自由,晨起亦有程。 洗砚拂书几,一笑惬幽情。
mèng jīng   xiǎo chuāng chū sòng míng  
zhēn qín tíng shù   ài zhī míng  
xiàng zhě shì huàn yóu   chén guò bàn shēng   chuán shù dài chū   dōng dōng shàng cán gēng  
shān suī yóu   chén yǒu chéng  
yàn shū   xiào qiè yōu qíng