晨起

宋代 张侃
青山与白水,足以娱人思。丽花与佳禽,足以令人悲。 因思世上事,感触特一时。拘拘守定见,年少纷白丝。 朝来北窗边,天清云不飞。桂树充绿润,其色光陆离。 静坐息万虑,手携渊明诗。饮酒得真趣,神气常自怡。 我饮仅涓滴,螺杯谩尔持。后山草木深,有禽择所栖。 婆饼为谁焦,姑恶为谁咨。骚翁绎楚语,解说累千辞。 万物虽异性,天地同一机。时至乃飞鸣,人讹反生疑。 禽语空啾唧,有怨难穷推。好生毛羽者,细听强诳欺。 遂使本然质,由是深有亏。清风到阶庭,处处禽语奇。 勿问声如何,天地何曾私。
qīng shān bái shuǐ   rén huā jiā qín   lìng rén bēi    
yīn shì shàng shì   gǎn chù shí shǒu dìng jiàn nián   shào fēn bái    
zhāo lái běi chuāng biān   tiān qīng yún fēi guì shù chōng rùn 绿   guāng    
jìng zuò wàn   shǒu xié yuān míng shī yǐn jiǔ zhēn shén   cháng    
yǐn jǐn juān   luó bēi màn ěr chí hòu shān cǎo shēn yǒu   qín suǒ    
bǐng wèi shuí jiāo   è wèi shuí sāo wēng chǔ jiě   shuō lèi qiān    
wàn suī xìng   tiān tóng shí zhì nǎi fēi míng rén   é fǎn shēng    
qín kōng jiū   yǒu yuàn nán qióng tuī hǎo shēng máo zhě   tīng qiáng kuáng    
suì shǐ 使 běn rán zhì   yóu shì shēn yǒu kuī qīng fēng dào jiē tíng chù   chù qín    
wèn shēng   tiān zēng