晨起

宋代 张嵲
盥栉及平旦,晓庭风露清。 萧然无一事,对此夏阴成。 春晚方受谢,孤花有余荣。 地远物性遂,时禽自飞鸣。 书籍但掩卷,冲虚道已盈。 非为隐沦客,自快适野情。
guàn zhì píng dàn   xiǎo tíng fēng qīng  
xiāo rán shì   duì xià yīn chéng  
chūn wǎn fāng shòu xiè   huā yǒu róng  
yuǎn xìng suì   shí qín fēi míng  
shū dàn yǎn juàn   chōng dào yíng  
fēi wéi yǐn lún   kuài shì qíng