晨起

唐代 曹松
晓色教不睡,卷帘清气中。林残数枝月,发冷一梳风。 并鸟含钟语,欹荷隔雾空。莫疑营白日,道路本无穷。
xiǎo jiào shuì   juàn lián qīng zhōng lín cán shù zhī yuè   lěng shū fēng
bìng niǎo hán zhōng   kōng yíng bái   dào běn qióng