呈仲至

宋代 韩淲
雪片才飞冬已深,诗家何在索沉吟。轩裳纵好从他意,笔砚虽荒尚此心。 细拨炉灰空自处,缓回溪棹合相寻。腊前年后梅多少,愁绝孤山处士林。
xuě piàn cái fēi dōng shēn   shī jiā zài suǒ chén yín xuān cháng zòng hǎo cóng   yàn suī huāng shàng xīn    
huī kōng chǔ   huǎn huí zhào xiāng xún qián nián hòu méi duō shǎo chóu   jué shān chǔ shì lín