城中卧疾,知阎、薛二子屡从邑令饮,因以赠之

唐代 韦应物
车马日萧萧,胡不枉我庐。方来从令饮,卧病独何如。 秋风起汉皋,开户望平芜。即此吝音素,焉知中密疏。 渴者不思火,寒者不求水。人生羁寓时,去就当如此。 犹希心异迹,眷眷存终始。
chē xiāo xiāo   wǎng fāng lái cóng lìng yǐn   bìng
qiū fēng hàn gāo   kāi wàng píng lìn yīn   yān zhī zhōng shū
zhě huǒ   hán zhě qiú shuǐ rén shēng shí   jiù dāng
yóu xīn   juàn juàn cún zhōng shǐ