城中女
娥娥城中女,小楼对门家。相骄茜裙新,并笑双鬟斜。
花窗弄鹦鹉,月榭弹琵琶。不自结衣带,笑人说丝麻。
越女当自羞,燕姬何足誇。但愁玉颜改,眼底生尘沙。
秋江芙蓉落,天寒空怨嗟。
é
娥
é
娥
chéng
城
zhōng
中
nǚ
女
,
xiǎo
小
lóu
楼
duì
对
mén
门
jiā
家
xiāng
。
jiāo
相
qiàn
骄
qún
茜
xīn
裙
bìng
新
,
xiào
并
shuāng
笑
huán
双
xié
鬟
斜
。
huā
花
chuāng
窗
nòng
弄
yīng
鹦
wǔ
鹉
,
yuè
月
xiè
榭
dàn
弹
pí
琵
pa
琶
bù
。
zì
不
jié
自
yī
结
dài
衣
xiào
带
,
rén
笑
shuō
人
sī
说
má
丝
麻
。
yuè
越
nǚ
女
dāng
当
zì
自
xiū
羞
,
yàn
燕
jī
姬
hé
何
zú
足
kuā
誇
dàn
。
chóu
但
yù
愁
yán
玉
gǎi
颜
yǎn
改
,
dǐ
眼
shēng
底
chén
生
shā
尘
沙
。
qiū
秋
jiāng
江
fú
芙
róng
蓉
luò
落
,
tiān
天
hán
寒
kōng
空
yuàn
怨
jiē
嗟
。