承张弘毅林居奉和一绝

元代 刘崧
林塘蔼蔼净晨晖,霜落风停叶自飞。村巷不曾缘客扫,莫嫌尘土污秋衣。
lín táng ǎi ǎi jìng chén huī   shuāng luò fēng tíng fēi cūn xiàng céng yuán sǎo   xián chén qiū