呈泽萌和尚

清代 成鹫
大道日陵夷,真风自虚妄。城市足嚣尘,山林见高尚。 翘首丹霞巅,仙凡隔天壤。巍巍大法王,所居得无上。 云树隐楼台,祗园集龙象。众水尽朝宗,万山互回向。 三尺龟毛拂,一枝兔角杖。埽荡野狐踪,打破犹疑网。 孤峰啸一声,空谷传清响。侧耳闻法音,遐心驰梦想。 昨从南海来,入山呈伎俩。多谢火炉边,清言发深广。 大冶铸干邪,顽金先出矿。白社许从容,青山任来往。 假我竹边楼,解我尘劳鞅。腊尽又新年,春光正骀宕。 山中岁月长,杲日当空朗。披衣礼法筵,一拜一瞻仰。 百年老赵州,千岁今宝掌。愿得镇追随,主宾更无两。 迟我三十年,白首重相访。
dào líng   zhēn fēng wàng chéng shì xiāo chén shān   lín jiàn gāo shàng    
qiáo shǒu dān xiá diān   xiān fán tiān rǎng wēi wēi wáng suǒ   shàng    
yún shù yǐn lóu tái   zhī yuán lóng xiàng zhòng shuǐ jǐn cháo zōng wàn   shān huí xiàng    
sān chǐ guī máo   zhī jiǎo zhàng sào dàng zōng   yóu wǎng    
fēng xiào shēng   kōng chuán qīng xiǎng ěr wén yīn xiá   xīn chí mèng xiǎng    
zuó cóng nán hǎi lái   shān chéng liǎng duō xiè huǒ biān qīng   yán shēn guǎng   广  
zhù gàn xié   wán jīn xiān chū kuàng bái shè cóng róng qīng   shān rèn lái wǎng    
jiǎ zhú biān lóu   jiě chén láo yāng jǐn yòu xīn nián chūn   guāng zhèng dài dàng    
shān zhōng suì yuè zhǎng   gǎo dāng kōng lǎng yán   bài zhān yǎng    
bǎi nián lǎo zhào zhōu   qiān suì jīn bǎo zhǎng yuàn zhèn zhuī suí zhǔ   bīn gèng liǎng    
chí sān shí nián   bái shǒu zhòng xiāng fǎng 访