承遗竹枝辄赋近体以寄

元代 卫仁近
草堂只在玉山西,未识风流顾恺之。 鸳冷绣衾春病酒,蜡销银烛夜敲棋。 每怀凤鸟栖梧树,辄倚乌几唱《竹枝》。 昨夜阑干明月上,恼人箫管不胜吹。
cǎo táng zhī zài shān 西   wèi shí fēng liú kǎi zhī  
yuān lěng xiù qīn chūn bìng jiǔ   xiāo yín zhú qiāo  
měi huái 怀 fèng niǎo shù   zhé chàng zhú zhī      
zuó lán gān míng yuè shàng   nǎo rén xiāo guǎn shèng chuī