程隐君挽诗

宋代 魏了翁
岁凶瓶粟罄,屋破褚衣单。 地寂鸟乌乐,天高鸿雁寒。 坟前晚生桂,露下草摧兰。 只把存耕处,令人反覆看。
suì xiōng píng qìng   chǔ dān  
niǎo   tiān gāo hóng 鸿 yàn hán  
fén qián wǎn shēng guì   xià cǎo cuī lán  
zhǐ cún gēng chù   lìng rén fǎn kàn