澄心亭

宋代 刘弇
心本虚明亭更幽,亭澄心外复何求。高堂挂镜来斯照,素月流天翳尽收。 道力定僧堪默对,我忘吟客快冥搜。风痕不动玻璃软,十万人家一色秋。
xīn běn míng tíng gèng yōu   tíng chéng xīn wài qiú gāo táng guà jìng lái zhào   yuè liú tiān jǐn shōu    
dào dìng sēng kān duì   wàng yín kuài míng sōu fēng hén dòng ruǎn shí   wàn rén jiā qiū