呈辛卿二首 其一
诗老当年聚此州,迩来零落尽山邱。公虽暂尔淹时用,天岂特令继夙游。
幽事傥多尘事绝,灵山孰与博山优。林栖相去无百里,窈窕崎岖可后不。
shī
诗
lǎo
老
dāng
当
nián
年
jù
聚
cǐ
此
zhōu
州
,
ěr
迩
lái
来
líng
零
luò
落
jǐn
尽
shān
山
qiū
邱
gōng
。
suī
公
zàn
虽
ěr
暂
yān
尔
shí
淹
yòng
时
tiān
用
,
qǐ
天
tè
岂
lìng
特
jì
令
sù
继
yóu
夙
游
。
yōu
幽
shì
事
tǎng
傥
duō
多
chén
尘
shì
事
jué
绝
,
líng
灵
shān
山
shú
孰
yǔ
与
bó
博
shān
山
yōu
优
lín
。
qī
林
xiāng
栖
qù
相
wú
去
bǎi
无
lǐ
百
yǎo
里
,
tiǎo
窈
qí
窕
qū
崎
kě
岖
hòu
可
bù
后
不
。