承闻河北诸节度入朝欢喜口号绝句十二首

唐代 杜甫
禄山作逆降天诛,更有思明亦已无。 汹汹人寰犹不定,时时斗战欲何须。 社稷苍生计必安,蛮夷杂种错相干。 周宣汉武今王是,孝子忠臣后代看。 喧喧道路多歌谣,河北将军尽入朝。 始是乾坤王室正,却交江汉客魂销。 不道诸公无表来,茫然庶事遣人猜。 拥兵相学干戈锐,使者徒劳百万回。 鸣玉锵金尽正臣,修文偃武不无人。 兴王会静妖氛气,圣寿宜过一万春。 英雄见事若通神,圣哲为心小一身。 燕赵休矜出佳丽,宫闱不拟选才人。 抱病江天白首郎,空山楼阁暮春光。 衣冠是日朝天子,草奏何时入帝乡。 澶漫山东一百州,削成如桉抱青丘。 苞茅重入归关内,王祭还供尽海头。 东逾辽水北滹沱,星象风云喜共和。 紫气关临天地阔,黄金台贮俊贤多。 渔阳突骑邯郸儿,酒酣并辔金鞭垂。 意气即归双阙舞,雄豪复遣五陵知。 李相将军拥蓟门,白头虽老赤心存。 竟能尽说诸侯入,知有从来天子尊。 十二年来多战场,天威已息阵堂堂。 神灵汉代中兴主,功业汾阳异姓王。
shān zuò jiàng tiān zhū   gèng yǒu míng
xiōng xiōng rén huán yóu dìng   shí shí dòu zhàn
shè cāng shēng ān   mán zhǒng cuò xiāng gān
zhōu xuān hàn jīn wáng shì   xiào zhōng chén hòu dài kàn
xuān xuān dào duō yáo   běi jiāng jūn jǐn cháo
shǐ shì qián kūn wáng shì zhèng   què jiāo jiāng hàn hún xiāo
dào zhū gōng biǎo lái   máng rán shù shì qiǎn rén cāi
yōng bīng xiāng xué gān ruì   shǐ 使 zhě láo bǎi wàn huí
míng qiāng jīn jǐn zhèng chén   xiū wén yǎn rén
xīng wáng huì jìng yāo fēn   shèng shòu 寿 guò wàn chūn
yīng xióng jiàn shì ruò tōng shén   shèng zhé wèi xīn xiǎo shēn
yān zhào xiū jīn chū jiā   gōng wéi xuǎn cái rén
bào bìng jiāng tiān bái shǒu láng   kōng shān lóu chūn guāng
guān shì cháo tiān   cǎo zòu shí xiāng
chán màn shān dōng bǎi zhōu   xuē chéng ān bào qīng qiū
bāo máo zhòng guī guān nèi   wáng hái gōng jǐn hǎi tóu
dōng liáo shuǐ běi tuó   xīng xiàng fēng yún gòng
guān lín tiān kuò   huáng jīn tái zhù jùn xián duō
yáng hán dān ér   jiǔ hān bìng pèi jīn biān chuí
guī shuāng quē   xióng háo qiǎn líng zhī
xiāng jiāng jūn yōng mén   bái tóu suī lǎo chì xīn cún
jìng néng jǐn shuō zhū hóu   zhī yǒu cóng lái tiān zūn
shí èr nián lái duō zhàn chǎng   tiān wēi zhèn táng táng
shén líng hàn dài zhōng xīng zhǔ   gōng fén yáng xìng wáng