呈王君庸

宋代 华岳
主人意重出霓裳,客子愁多欲断肠。 眉黛暗传春去恨,脸红犹带夜来妆。 竹根稚子肌肤滑,叶底荷花语笑香。 多少行云在巫峡,谩将诗思恼襄王。
zhǔ rén chóng chū cháng   chóu duō duàn cháng  
méi dài àn chuán chūn hèn   liǎn hóng yóu dài lái zhuāng  
zhú gēn zhì huá   huā xiào xiāng  
duō shǎo xíng yún zài xiá   mán jiāng shī nǎo xiāng wáng