程司户挽诗

宋代 洪适
把酒论诗日,高标迥绝尘。那知三语掾,便作百年人。 山雾铬旌湿,松风挽铎频。流光须有后,何必在其身。
jiǔ lùn shī   gāo biāo jiǒng jué chén zhī sān yuàn biàn   zuò 便 bǎi nián rén    
shān jīng shī 湿   sōng fēng wǎn duó pín liú guāng yǒu hòu   zài shēn