程顺子升斋

宋代 吴泳
雨养焦谷芽,清晨勃然兴。风入春笋节,一夕长数层。 地道元敏树,生意实可徵。一息不滋长,枯荄莽丘陵。 所以务学者,进德长如登。礼义所封植,忠和所薰蒸。 湛然清明气,于此中夜存。德盛仁既熟,始如日之升。 今人废下学,乃以高自矜。譬之凌霄花,霄竟不可凌。 子归且近思,从下观上腾。谦谦以自牧,洞洞如不胜。 舜颜亦人耳,毋谓人鲜能。
yǎng jiāo   qīng chén rán xīng fēng chūn sǔn jié   zhǎng shù céng    
dào yuán mǐn shù   shēng shí zhēng zhǎng   gāi mǎng qiū líng    
suǒ xué zhě   jìn zhǎng dēng suǒ fēng zhí zhōng   suǒ xūn zhēng    
zhàn rán qīng míng   zhōng cún shèng rén shú shǐ   zhī shēng    
jīn rén fèi xià xué   nǎi gāo jīn zhī líng xiāo huā xiāo   jìng líng    
zi guī qiě jìn   cóng xià guān shàng téng qiān qiān dòng   dòng shèng    
shùn yán rén ěr   wèi rén xiān néng