呈审知

宋代 赵蕃
去年别君重九日,君时痁作卧一室。许我为我一入山,人事好乖言竟食。 一官我落江之西,每附书来必以诗。宣心写妙无不尽,知君不累寒与饥。 念君见君何由得,江西水深波浪阔。无何奄忽室人丧,系舟复在南山侧。 君来见我颜色好,不但文章能合道。信知木润山有辉,盎背晬然眸子瞭。 向来之所未见书,向我诵读如贯珠。有时举问不知对,汗为浃背口辄呿。 嗟我忝惟十年长,学业无功时既往。羡渠松柏拱把姿,绝胜樗栎高寻丈。 一官羁我端何为,投劾归来亦未迟。岂惟问字当载酒,傥复借书仍一痴。
nián bié jūn chóng jiǔ   jūn shí shān zuò shì wèi shān rén   shì hǎo guāi yán jìng shí    
guān luò jiāng zhī 西   měi shū lái shī xuān xīn xiě miào jìn zhī   jūn lèi hán    
niàn jūn jiàn jūn yóu de   jiāng 西 shuǐ shēn làng kuò yǎn shì rén sàng   zhōu zài nán shān    
jūn lái jiàn yán hǎo   dàn wén zhāng néng dào xìn zhī rùn shān yǒu huī àng   bèi zuì rán móu zi liǎo    
xiàng lái zhī suǒ wèi jiàn shū   xiàng sòng guàn zhū yǒu shí wèn zhī duì hàn   wèi jiā bèi kǒu zhé    
jiē tiǎn wéi shí nián zhǎng   xué gōng shí wǎng xiàn sōng bǎi gǒng jué 姿   shèng chū gāo xún zhàng    
guān duān wéi   tóu guī lái wèi chí wéi wèn dāng zài jiǔ tǎng   jiè shū réng chī