成生山水画歌

宋代 徐俯
画水不画湿,画山不画坚。盈尺之纸数寸管,便有江湖万里天。 成生貌古心亦古,造化为工笔端取。玄冬起雷夏造冰,翻手作云覆手雨。 岭外荒山与野水,自昔不闻传画史。只画潇湘与洞庭,于今却在兵戈里。 翠峰碧嶂郁然来,病眼愁心次第开。人家浦溆扁舟渡,何日真能到一回。
huà shuǐ huà shī 湿   huà shān huà jiān yíng chǐ zhī zhǐ shù cùn guǎn biàn   yǒu 便 jiāng wàn tiān    
chéng shēng mào xīn   zào huà wèi gōng duān xuán dōng léi xià zào bīng fān   shǒu zuò yún shǒu    
lǐng wài huāng shān shuǐ   wén chuán huà shǐ zhǐ huà xiāo xiāng dòng tíng   jīn què zài bīng    
cuì fēng zhàng rán lái   bìng yǎn chóu xīn kāi rén jiā piān zhōu   zhēn néng dào huí