城上野步用辘轳体

宋代 杨万里
寒劲无遗暖,晴行失老怀。叶飞枫骨立,萍尽沼奁开。 路好仍回首,泥残敢放鞋。登临不须尽,留眼要重来。
hán jìn nuǎn   qíng xíng shī lǎo huái 怀 fēi fēng píng   jǐn zhǎo lián kāi    
hǎo réng huí shǒu   cán gǎn fàng xié dēng lín jǐn liú   yǎn yào chóng lái