程尚书油烟墨

南北朝 王寂
书生短灯檠,业苦孔之卓。百巧出寒饿,轻煤收纸幄。 鱼胞杵万计,得此昆崙璞。池沟终不变,良质信坚确。 摩挲等肘印,肝肾要彫琢。是中自有乐,未许儿辈觉。 堂堂地官伯,胸次吞河岳。隃糜优月给,拜次岂不数。 人生几两屐,迅景惊飞雹。胡为事细碎,刻意追古朴。 得非游戏耳,一笑供掌握。区区张与李,小道安足学。 何当献天子,毛楮仝甄擢。增新汉文物,润色周礼乐。 天章贶词臣,宛彼云汉倬。但恐醉常侍,狂登御床角。
shū shēng duǎn dēng qíng   kǒng zhī zhuó bǎi qiǎo chū hán è 饿   qīng méi shōu zhǐ
bāo chǔ wàn   kūn lún chí gōu zhōng biàn   liáng zhì xìn jiān què
děng zhǒu yìn   gān shèn yào diāo zhuó shì zhōng yǒu   wèi ér bèi jué
táng táng guān   xiōng tūn yuè yōu yuè gěi   bài shù
rén shēng liǎng   xùn jǐng jīng fēi báo wéi shì suì   zhuī piáo
de fēi yóu ěr   xiào gōng zhǎng zhāng   xiǎo dào ān xué
dāng xiàn tiān   máo chǔ tóng zhēn zhuó zēng xīn hàn wén   rùn zhōu yuè
tiān zhāng kuàng chén   wǎn yún hàn zhuō dàn kǒng zuì cháng shì   kuáng dēng chuáng jiǎo