澄上人房紫牡丹开觞予以酒因诗以记

明代 史鉴
入春风雨长交作,水波绕舍如湖泺。桃李沾泥海棠谢,负却人家看花约。 追呼闻欲检民数,愁疾强扶来县郭。市中湫隘不可居,却向禅林借高阁。 忽惊妖艳破寂寞,况乃骈花与重萼。芳心晕露金粟敷,娇态迎风紫绡薄。 初疑僧伽演妙义,天女来听鬘璎珞。又如洞庭张广乐,仙姝联翩扬戍削。 传闻此种出罗山,未必分根尽河洛。姚家荒芜魏家废,总有华容亦非昨。 品题何须较优劣,但得相娱不为恶。老夫睹此喜欲狂,绕花吟行不停脚。 只愁两日损颜色,好事谁能致油幕。又无仙家漆姑汁,可使浓华不凋落。 老僧破戒为侬喜,斗酒沽来对花酌。扫除热恼得清凉,搅就醍醐出酥酪。 人生真赏贵适意,不在歌钟始云乐。夜深秉烛更相照,春城月暗鸣宵柝。
chūn fēng zhǎng jiāo zuò   shuǐ rào shě luò táo zhān hǎi táng xiè   què rén jiā kàn huā yuē    
zhuī wén jiǎn mín shù   chóu qiáng lái xiàn guō shì zhōng jiǎo ài què   xiàng chán lín jiè gāo    
jīng yāo yàn   kuàng nǎi pián huā zhòng è fāng xīn yūn jīn jiāo   tài yíng fēng xiāo báo    
chū sēng qié yǎn miào   tiān lái tīng mán yīng luò yòu dòng tíng zhāng guǎng yuè 广 xiān   shū lián piān yáng shù xuē    
chuán wén zhǒng chū luó shān   wèi fēn gēn jǐn luò yáo jiā huāng wèi jiā fèi zǒng   yǒu huá róng fēi zuó    
pǐn jiào yōu liè   dàn xiāng wéi è lǎo kuáng rào   huā yín xíng tíng jiǎo    
zhǐ chóu liǎng sǔn yán   hǎo shì shuí néng zhì yóu yòu xiān jiā zhī   shǐ nóng 使 huá diāo luò    
lǎo sēng jiè wèi nóng   dǒu jiǔ lái duì huā zhuó sǎo chú nǎo qīng liáng jiǎo   jiù chū lào    
rén shēng zhēn shǎng guì shì   zài zhōng shǐ yún shēn bǐng zhú gēng xiāng zhào chūn   chéng yuè àn míng xiāo tuò