成名后献恩门

唐代 曹邺
为物稍有香,心遭蠹虫啮。平人登太行,万万车轮折。 一辞桂岭猿,九泣东门月。年年孟春时,看花不如雪。 僻居城南隅,颜子须泣血。沉埋若九泉,谁肯开口说。 辛勤学机杼,坐对秋灯灭。织锦花不常,见之尽云拙。 自怜孤生竹,出土便有节。每听浮竞言,喉中似无舌。 忽然风雷至,惊起池中物。拔上青云巅,轻如一毫发。 珑珑金锁甲,稍稍城乌绝。名字如鸟飞,数日便到越。 幽兰生虽晚,幽香亦难歇。何以保此身,终身事无缺。
wèi shāo yǒu xiāng   xīn zāo chóng niè píng rén dēng tài xíng   wàn wàn chē lún zhé
guì lǐng yuán   jiǔ dōng mén yuè nián nián mèng chūn shí   kàn huā xuě
chéng nán   yán zi xuè chén mái ruò jiǔ quán   shuí kěn kāi kǒu shuō
xīn qín xué zhù   zuò duì qiū dēng miè zhī jǐn huā cháng   jiàn zhī jǐn yún zhuō
lián shēng zhú   chū biàn 便 yǒu jié měi tīng jìng yán   hóu zhōng shì shé
rán fēng léi zhì   jīng chí zhōng shàng qīng yún diān   qīng háo
lóng lóng jīn suǒ jiǎ   shāo shāo chéng jué míng zi niǎo fēi   shù biàn 便 dào yuè
yōu lán shēng suī wǎn   yōu xiāng nán xiē bǎo shēn   zhōng shēn shì quē