成名后呈同年

唐代 黄滔
业诗攻赋荐乡书,二纪如鸿历九衢。待得至公搜草泽, 如从平陆到蓬壶。虽惭锦鲤成穿额,忝获骊龙不寐珠。 蒙楚数疑休下泣,师刘大喝已为卢。人间灰管供红杏, 天上烟花应白榆。一字连镳巡甲族,千般唱罚赏皇都。 名推颜柳题金塔,饮自燕秦索玉姝。退愧单寒终预此, 敢将恩岳怠斯须。
shī gōng jiàn xiāng shū   èr hóng 鸿 jiǔ dài de zhì gōng sōu cǎo  
cóng píng dào péng suī cán jǐn chéng chuān 穿 é   tiǎn huò lóng mèi zhū
méng chǔ shù xiū xià   shī liú wèi rén jiān huī guǎn gōng hóng xìng  
tiān shàng yān huā yīng bái lián biāo xún jiǎ   qiān bān chàng shǎng huáng dōu
míng tuī yán liǔ jīn   yǐn yàn qín suǒ shū tuì 退 kuì dān hán zhōng  
gǎn jiāng ēn yuè dài