呈李赣州四首
学时元草草,赋就每匆匆。
竟复无真好,空令坐枉穷。
春风才乱鸟,秋雨又鸣蛩。
笑我胡为者,真成浪自攻。
xué
学
shí
时
yuán
元
cǎo
草
cǎo
草
,
fù
赋
jiù
就
měi
每
cōng
匆
cōng
匆
。
jìng
竟
fù
复
wú
无
zhēn
真
hǎo
好
,
kōng
空
lìng
令
zuò
坐
wǎng
枉
qióng
穷
。
chūn
春
fēng
风
cái
才
luàn
乱
niǎo
鸟
,
qiū
秋
yǔ
雨
yòu
又
míng
鸣
qióng
蛩
。
xiào
笑
wǒ
我
hú
胡
wéi
为
zhě
者
,
zhēn
真
chéng
成
làng
浪
zì
自
gōng
攻
。