程酒诗

明代 高攀龙
尼父酒无量,天然中权衡。自非大圣资,刚毖宜服膺。 云胡末世下,放饮斯得名。微醺忆尧夫,止酒见渊明。 哲者以怡性,愚者以促龄。损此清明躬,受彼昏浊萦。 吾以自深省,龟勉持法程。觞以九为极,倍之洽亲朋。 上与日月誓,下与山水盟。以此茂对之,杯尽意有赢。 世有善饮者,于焉知我情。
jiǔ liàng   tiān rán zhōng quán héng fēi shèng gāng   yīng    
yún shì xià   fàng yǐn míng wēi xūn yáo zhǐ   jiǔ jiàn yuān míng    
zhé zhě xìng   zhě líng sǔn qīng míng gōng shòu   hūn zhuó yíng    
shēn xǐng   guī miǎn chí chéng shāng jiǔ wèi bèi   zhī qià qīn péng    
shàng yuè shì   xià shān shuǐ méng mào duì zhī bēi   jìn yǒu yíng    
shì yǒu shàn yǐn zhě   yān zhī qíng