城户苦

清代 顾淳
天狗堕地声咆哮,鹊巢尽被鸠为巢。主人结队下乡去,骨肉离散妻孥抛。 岂无檐宇可栖托,破屋数间苦需索。典卖衣物房有租,合家有口无处糊。 忍饥啼饿一枝借,且免干戈暂栖舍。讵知贼众纷纷来,红巾帕首持刀吓。 家具无多又挈行,漂流无定水中萍。潜声匿迹藉榛莽,呱呱难掩数尺婴。 人生颠沛至于此,真是有生不如死。祖宗门户七百年,残喘苟延庇孙子。 乡间难免兵燹灾,亦有屋宇烧成灰。爨余尚剩十八九,相约邻里俱归来。
tiān gǒu duò shēng páo xiào   què cháo jǐn bèi jiū wèi cháo zhǔ rén jié duì xià xiāng   ròu sàn pāo    
yán tuō   shù jiān suǒ diǎn mài fáng yǒu   jiā yǒu kǒu chǔ    
rěn è 饿 zhī jiè   qiě miǎn gān zàn shě zhī zéi zhòng fēn fēn lái hóng   jīn shǒu chí dāo xià    
jiā duō yòu qiè xíng   piāo liú dìng shuǐ zhōng píng qián shēng zhēn mǎng   nán yǎn shù chǐ yīng    
rén shēng diān pèi zhì   zhēn shi yǒu shēng zōng mén bǎi nián cán   chuǎn gǒu yán sūn zi    
xiāng jiān nán miǎn bīng xiǎn zāi   yǒu shāo chéng huī cuàn shàng shèng shí jiǔ xiāng   yuē lín guī lái