呈和仲

宋代 方岳
何须不踏东华土,何须不吃吴山水。 同时辈流半霄汉,径上银台彼凤尾。 几曾礼部奏第一,十载青衫百寮底。 相公之甥迳甚捷,头放稍低那得尔。 直不虎关非狂耶,胡不爱官几历诋。 吏铨教授古括州,管领风云二三子。 孔堂丝竹秋雨荒,弦诵琅然顿盈耳。 深衣楚楚有古意,相对青灯夜分语。 六鳌云海渺何许,宝字森罗风日美。 人言欠渠挥翰手,倘及春江戒行李。 寒毡对客澹无欲,清梦不劳曾到此。 谈经归来喜津津,手洗翠缶香倾银。 何以娱子白发亲,梅花中有无边春。
dōng huá   chī shān shuǐ  
tóng shí bèi liú bàn xiāo hàn   jìng shàng yín tái fèng wěi  
zēng zòu   shí zài qīng shān bǎi liáo  
xiàng gōng zhī shēng jìng shén jié   tóu fàng shāo de ěr  
zhí guān fēi kuáng   ài guān  
quán jiào shòu kuò zhōu   guǎn lǐng fēng yún èr sān  
kǒng táng zhú qiū huāng   xián sòng láng rán dùn yíng ěr  
shēn chǔ chǔ yǒu   xiāng duì qīng dēng fēn  
liù áo yún hǎi miǎo   bǎo sēn luó fēng měi  
rén yán qiàn huī hàn shǒu   tǎng chūn jiāng jiè xíng  
hán zhān duì dàn   qīng mèng láo céng dào  
tán jīng guī lái jīn jīn   shǒu cuì fǒu xiāng qīng yín  
zi bái qīn   méi huā zhōng yǒu biān chūn