程广文季允得崔西清荐诗来用韵

宋代 洪咨夔
古人轻国重一士,士皆大吕黄锺器。 道於天运主消长,身为民生管荣悴。 五羊老仙用心古,清不受尘如止水。 一肩直欲荷斯文,两眼从前识英伟。 欢然得士如得金,甚矣爱贤犹爱已。 高山流水甫点头,急电惊雷即烧尾。 天南天西各一握,未见名流早倾意。 声光蔚起摩日月,气类相求如鉴燧。 春风娅姹吹笔端,毛嫱西施无粉腻。 咄哉婢子磨青铜,双颊晞红欠才思。 珊瑚琢钩珠结网,锦署玉堂相望咫。 崔群美庄居第一,推毂好言良有味。 乐莫乐乎遇合新,忧莫忧乎轇轕始。 拄撑大厦必众木,扶植太平须善类。 君不见黄河以北函关东,无数赤子号悲风。
rén qīng guó zhòng shì   shì jiē huáng zhōng  
dào tiān yùn zhǔ xiāo zhǎng   shēn wéi mín shēng guǎn róng cuì  
yáng lǎo xiān yòng xīn   qīng shòu chén zhǐ shuǐ  
jiān zhí wén   liǎng yǎn cóng qián shí yīng wěi  
huān rán de shì jīn   shén ài xián yóu ài  
gāo shān liú shuǐ diǎn tóu   diàn jīng léi shāo wěi  
tiān nán tiān 西   wèi jiàn míng liú zǎo qīng  
shēng guāng wèi yuè   lèi xiāng qiú jiàn suì  
chūn fēng chà chuī duān   máo qiáng 西 shī fěn  
duō zāi qīng tóng   shuāng jiá hóng qiàn cái  
shān zhuó gōu zhū jié wǎng   jǐn shǔ táng xiāng wàng zhǐ  
cuī qún měi zhuāng   tuī hǎo yán liáng yǒu wèi  
xīn   yōu yōu jiāo shǐ  
zhǔ chēng shà zhòng   zhí tài píng shàn lèi  
jūn jiàn huáng běi hán guān dōng   shù chì hào bēi fēng